Cậu khẽ thở dài, đưa tay lên xoa đầu Ly Trạm.
Ly Trạm rất ngoan, còn đưa đầu lại gần cho Hòa Ngọc xoa, chỉ là, hai tai đỏ như chảy máu, đến cả má cũng đỏ bừng.
Nhẹ nhàng xoa xoa, Hòa Ngọc đột nhiên lại nói: "Cuộc đời này của cậu lận đận bấp bênh, nhưng cậu phải luôn nhớ rằng, cậu phải sống và sống thật tốt."
Cuộc đời của Ly Trạm đã không được thuận buồm xuôi gió ngay từ lúc chào đời, con đường phía trước còn trắc trở vất vả hơn, cuối cùng cũng thành công trở thành “thần”, nhưng lại rơi vào kết cục "giết thần".
Có được thiên phú trời ban, nhưng cũng mất đi rất nhiều.
Rốt cuộc đến khi nào, cuộc đời của anh mới trở nên dễ dàng hơn?
Ly Trạm hơi giật mình, anh ngẩng đầu lên, ánh mắt ngỡ ngàng giây lát: "Đại thụ, anh có ý gì vậy?"
Hòa Ngọc: "Tôi phải đi rồi."
Cậu nói xong, khuôn mặt của Ly Trạm lập tức tái nhợt, không còn giọt máu.
Hòa Ngọc đã đi cùng Ly Trạm ba năm nhưng vẫn không tìm được cách thoát khỏi, cậu phải đến những nơi khác trong thế giới này xem thử, tìm kiếm lối ra.
"Không..." Ly Trạm không biết nên nói thế nào, anh túm lấy vạt áo của Hòa Ngọc, tay kia nắm chặt cổ tay Hòa Ngọc, nhất quyết không buông.
Hòa Ngọc đẩy anh ra, anh lại bất chấp lao vào ôm chặt cậu.
Hai người trực tiếp đánh nhau trên cây.
Một người muốn đi, một người cản, hai cánh tay đau mắc vào nhau.
Khoảng thời gian ba năm, Ly Trạm thực sự đã trở nên vô cùng mạnh mẽ.
Nhưng Hòa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-tuyet-doi-la-bug-vo-han-luu/5220013/chuong-1486.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.