Lúc này, Hòa Ngọc lại đột ngột mở mắt ra.
Ly Trạm: "!"
Anh đột ngột lùi lại, như bị dọa một vố, suýt chút nữa thì ngã chúi đầu xuống đất, cành lá lắc lư.
Hòa Ngọc đưa tay ra, nắm lấy tay anh.
Tai Ly Trạm đỏ bừng, toàn thân trở nên cứng đờ.
Vừa rồi anh cảm thấy rất muốn “ăn” Đại thụ, anh là người xấu, xấu như những dân làng kia...
Cả người Ly Trạm trở nên lạnh lẽo, khóe mắt ngấn nước, anh ước gì mình có thể chết ngay tại chỗ.
Giọng Hòa Ngọc khàn khàn uể oải của người mới tỉnh ngủ: "Tính hôn trộm tôi à?"
Cậu dùng sức ở tay, Ly Trạm thuận theo nằm trên cành cây bên cạnh. Ly Trạm vẫn là cao hơn Hòa Ngọc một cái đầu, cũng cao lớn hơn một chút, nhưng lúc này, anh co rúm bên cạnh như một cô vợ nhỏ phạm sai lầm, lắp ba lắp bắp.
Hòa Ngọc xoay người, áp đôi môi lạnh lẽo của mình lên đôi môi nóng bỏng của Ly Trạm.
Khoảnh khắc này, cả thế giới dường như tĩnh lặng.
"Bịch bịch bịch..."
Tim Ly Trạm đập loạn nhịp.
Mà Hòa Ngọc cũng chắc chắn rằng, dĩ nhiên đôi mắt xanh của Ly Trạm không giống với những người khác.
Những người khác là đồng đội, cộng sự, tri kỷ sống chết có nhau, nhưng đôi mắt xanh của Ly Trạm... là một kiểu khác.
Không biết bắt đầu từ khi nào, cũng không nhớ nỗi tại sao bắt đầu, nhưng cuối cùng nó lại khác biệt.
Hòa Ngọc ít khi bộc lộ cảm xúc của mình. Những lần gặp gỡ, những lần tiếp xúc trước đây, cậu hầu như không có phản ứng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-tuyet-doi-la-bug-vo-han-luu/5220012/chuong-1485.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.