Anh gãi đầu: "Cây táo này sao lại lớn nhanh quá vậy!"
Anh hít một hơi thật sâu, nhảy khỏi cây và tiếp tục chạy đi tập luyện, “nâng cao” bản thân.
Hòa Ngọc đã đến thế giới này được hai năm.
Cậu vẫn chưa tìm được cách thoát ra, tình huống hoàn toàn khác so với các không gian trước, giờ đây cậu dường như trở thành một phần của thế giới này, thật sự đang sống trong thế giới này.
Hòa Ngọc nghĩ, lẽ nào cũng giống như việc phá hủy cây chổi, vậy thì sẽ phá hủy được không gian này?
Nhìn xuống Ly Trạm đang hì hục tập luyện bên dưới, cậu gạt bỏ suy nghĩ đó.
Nếu thế giới này chỉ là ảo ảnh thì không sao, nhưng nếu nó là thật...
Tiến trình của lịch sử không bao giờ có thể dễ dàng thay đổi và cũng không nên thay đổi.
Cậu cũng không muốn phá hủy thế giới của Ly Trạm.
Hòa Ngọc cau mày, lúc này, Ly Trạm ở phía dưới bắt đầu trèo lên cây, vừa trèo lên cây vừa lẩm bẩm: "Đại thụ, tại sao cây táo này ngày một cao lên vậy? Rõ ràng tôi đã có thể đến chỗ anh rồi, nhưng nó lại cao lên!"
Hòa Ngọc khẽ mỉm cười: "Cậu không lớn nhanh bằng cây táo, lẽ nào cậu muốn nó phải chờ mình sao?"
Ly Trạm: "..."
Hòa Ngọc nằm xuống, tiếp tục ngủ, môi nở một nụ cười.
Đứa trẻ ngốc, đấu với tôi nhưng lại không biết tôi có thể truyền thêm năng lượng làm cây táo lớn lên sao?
Ly Trạm cũng cảm thấy kỳ lạ, nhưng anh chưa bao giờ có ý định nghi ngờ Hòa Ngọc.
Cuối cùng, sau một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-tuyet-doi-la-bug-vo-han-luu/5220011/chuong-1484.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.