Vài phút sau, Ly Trạm ngẩng đầu lên, lại bắt đầu hô lớn: "Đại thụ, đại thụ!"
"Bụp!"
"Bụp bụp!"
Vài quả táo lần lượt đập vào mặt Ly Trạm. Ly Trạm nghiêng đầu, khéo léo bắt được hai quả, lại thêm hai quả nữa trúng vào mặt.
Anh xoa mũi, rồi nhướng mày: "Đại thụ, anh cho tôi táo để ăn sao? Cảm ơn anh."
Hòa Ngọc: "... Cậu phiền phức thật đấu."
"Ò..." Ly Trạm có chút buồn bã, cúi đầu.
Anh lặng lẽ ngồi dưới gốc cây, ăn từng quả táo, không gian lập tức trở nên yên tĩnh, không một tiếng động, chỉ có tiếng gió nhẹ lướt qua, tiếng côn trùng kêu cũng dường như im bặt.
Tai đã thanh tịnh rồi, nhưng lại có chút không quen, Hòa Ngọc khẽ cau mày.
Không đến mấy phút, Ly Trạm lại bắt đầu lại gần: "Đại thụ, ngày nào anh cũng ở trên đó, anh rất thích ngủ sao?"
"..." Hòa Ngọc không trả lời, nhưng chân mày cau lại giãn ra.
"Ngủ trên đó có phải rất thoải mái không, Đại thụ, anh đưa tôi lên đó với được không?"
"..."
"Đại thụ..."
"..."
Hòa Ngọc lại thở dài, Ly Trạm lúc còn là thiếu niên thực sự rất phiền.
Cậu lại chọi một quả táo xuống, rồi cáu kỉnh nói: "Im lặng một chút, nếu không có việc gì, cậu tự mình đi tập luyện, nâng cao năng lực."
Ly Trạm giơ tay lên, những ngón tay gầy gò thon dài đớp lấy quả táo. Anh chớp chớp đôi mắt như ngập tràn vì sao, giọng mừng rõ: "Nâng cao năng lực, sau đó có thể lợi hại như Đại thụ sao?"
Hòa Ngọc: "Ừm."
Trạm Thần, không thể yếu hơn cậu được.
Ly
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-tuyet-doi-la-bug-vo-han-luu/5220010/chuong-1483.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.