Nghe thấy vậy, Trảm Đặc cũng trở nên lo lắng.
Có phải Hòa Ngọc nói như vậy lại thành là đang nhắc nhở hệ thống Show sống còn không?
Hòa Ngọc lại cười, một nụ cười rạng rỡ, lông mày cong cong, nhưng khóe miệng lại lạnh như băng, ánh mắt dưới mắt kính sắc bén như dao, nhẹ nhàng nói: "Tôi chưa từng nghĩ tới sẽ mượn sức mạnh của hệ thống, cũng không nghĩ đến việc vào trạm trung gian."
Cậu chậm rãi đưa tay ra, cây chổi bay vào lòng bàn tay cậu.
Cây chổi này đã bị nước biển ăn mòn nặng, gần như sắp gãy vụn, nhưng khi nó nằm trong lòng bàn tay của Hòa Ngọc, nó ngoan ngoãn nằm gọn, còn cẩn thận không để những bộ phận bị ăn mòn của mình chạm vào Hòa Ngọc.
Hòa Ngọc cụp mắt xuống, dùng ngón tay nhẹ nhàng v**t v* hai chữ Ly Trạm trên cây chổi.
Cậu đã suy nghĩ rất nhiều về phó bản này, cá lớn là phó bản đầu tiên. Trong phó bản đầu tiên, tại sao đôi mắt xanh không thể bỏ một tia ý thức vào trong trang bị của cậu?
Cây chổi này rất có linh tính.
Nó giống như biết lúc này cậu đang suy nghĩ cái gì, cây chổi phất nhẹ, giống như đang chào đón cậu.
Hòa Ngọc hít sâu một hơi, nắm chặt ngón tay, đầu ngón tay có chút trắng bệch, sau đó ngẩng đầu, cầm cây chổi trong tay, ánh mắt kiên định: "Còn nhớ phó bản chỉ lấy 500 trong số 1000 người hay không? Phó bản lấy mạng đổi mạng đó là dùng cách gì để lấy mạng đổi mạng?"
Quỳnh sững người một lúc, rồi cô ta trợn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-tuyet-doi-la-bug-vo-han-luu/5219548/chuong-1452.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.