Hòa Ngọc từng chút, từng chút một truyền năng lượng vào cây chổi.
Tuy cây chổi bị sứt mẻ chỉ phát ra ánh sáng xanh nhàn nhạt, thế nhưng nó vẫn rất tích cực hấp thụ năng lượng để tăng tốc quá trình phát nổ.
Những người khác nhìn thấy đều ngây người.
Hòa Ngọc không quay đầu lại: "Mọi người xác định không định phòng vệ một chút sao?"
Mọi người: "?"
Chết tiệt, thiếu chút nữa thì quên mất!
Mặc dù hiện tại họ đều rất mạnh, năng lực chiến đấu của bản thân cũng cực cao, nhưng một khi phó bản bị nổ tung, uy lực là không tưởng.
Ngay lập tức, tất cả các trang bị phòng vệ đều được đeo hết lên trên cơ thể.
Trong lúc đó, Trảm Đặc còn hét lên: "Hòa Ngọc, Hòa Thần, cậu nhớ mang theo chúng tôi, phó bản nổ tung không phải là chuyện nhỏ đâu, nó sẽ làm mọi người cũng nổ tung luôn đấy."
Lăng Bất Thần không nói gì, im lặng đứng phía sau Hòa Ngọc.
Mà đến khi cậu ấy đứng im, Trấn Tinh cũng vừa mới đến gần.
Khuôn mặt của hai người không biểu tình gì mà nhìn nhau, lại đồng thời ăn ý dời ánh mắt đi, nhìn thao tác của Hòa Ngọc.
Cây chổi xoay tròn càng lúc càng nhanh, cho đến khi đột ngột...
"Bùm!"
Nó đã phát nổ.
Trong khoảnh khắc, trời đất đổi chỗ, cả thế giới sụp đổ.
Đoàn Vu Thần và những người khác trực tiếp bị vụ nổ làm cho sững sờ, hai mắt đen lại, trong khoảnh khắc đó, thậm chí họ còn không biết họ là ai.
"Ầm ầm!"
Nước biển eo biển Gama càng mãnh liệt hơn, dường như long trời
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-tuyet-doi-la-bug-vo-han-luu/5219549/chuong-1453.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.