Những suy nghĩ này chỉ là thoáng qua, ngắn ngủi đến khó tin.
Có hai "Eugene" đang lôi kéo gã, Vạn Nhân Trảm bỗng nhiên bộc phát ra sức mạnh đáng sợ, gã hung hăng đẩy người ra, bàn tay máu thịt lẫn lộn, vết sẹo trên mặt cũng bê bết máu.
Còn có một người nắm chặt lấy tay trái của gã, tay phải của Vạn Nhân Trảm cầm chiếc rìu, gã không chút do dự chém đứt tay trái của mình, chiếc rìu rơi xuống đất, gã lao mình về phía Hòa Ngọc.
Cơ thể to lớn lại có tốc độ đáng kinh ngạc, bóng lưng vô cùng kiên định.
Hòa Ngọc rất hiếu thắng, đôi vai gầy yếu của cậu đã gánh vác hết tất cả mọi thứ, luôn luôn đứng ở vị trí đầu tiên, đối mặt với mọi sóng gió.
Vạn Nhân Trảm từ lâu đã muốn thử một lần được ôm Hòa Ngọc vào lòng, hoàn toàn che chở cậu vào lòng, dùng thân thể to lớn của mình chắn hết mọi sóng to gió lớn, che hết thảy bầu trời u ám trên đầu... Đó sẽ là cảm giác như thế nào nhỉ?
Ngay khi thuốc đổ vào trong miệng Hòa Ngọc, từng cơn sóng cuồn cuộn dâng cao mang theo vài giọt nước biển có tính ăn mòn bắn tung tóe lên người cậu.
Cậu biết mấy người Trấn Tinh, Lăng Bất Thần sẽ cứu mình, cho nên những gì cậu phải làm là có thể sống sót sau khi bị nhiễm nước biển đen ăn mòn.
Ồ... Hôm nay xem ra cậu khá xui xẻo, lần đầu đánh cược không thắng, bây giờ tỷ lệ thắng cược cũng liên tục giảm.
Cậu đạp lên cây chổi bay, vội vàng trở lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-tuyet-doi-la-bug-vo-han-luu/5219520/chuong-1424.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.