Ngay khoảnh khắc Hòa Ngọc rơi xuống...
Trấn Tinh, một người luôn điềm tĩnh vậy mà lại bắt đầu rơi nước mắt, mái tóc xanh rối tung; Lăng Bất Thần dịu dàng như ngọc bắt đầu nôn ra máu, tim dường như ngừng đập; Bạc Kinh Sơn thì trở nên điên cuồng, vung đao hét lên. Không chấp nhận được hiện thực trước mắt.
Còn Vạn Nhân Trảm, một người dễ nổi nóng, bốc đồng, thể hiện hết cảm xúc ra bên ngoài lại chợt lóe lên rất nhiều suy nghĩ.
Gã vẫn luôn bị Hòa Ngọc chê bai là vụng về, gã không giúp đỡ Hòa Ngọc được nhiều như Trấn Tinh, cũng không hiểu Hòa Ngọc bằng Lăng Bất Thần, càng không được Hòa Ngọc tin tưởng như Bạc Kinh Sơn và cũng không có đôi mắt xanh được Hòa Ngọc yêu thích như Ly Trạm.
Vạn Nhân Trảm vẫn luôn cảm thấy ở trong tổ đội này mình là người có cũng được mà không cũng được. Chỉ với việc ngay từ đầu gã đã đòi đánh đòi giết Hòa Ngọc, chỉ với việc gã vẫn luôn độc địa và khó chịu, chỉ với việc gã không được thông minh...
Gã ở trong tổ đội này, đã được định sẵn là người không quan trọng như vậy.
Gã chỉ có thể đi theo Hòa Ngọc, mặt dày đeo bám, chỉ có như vậy, gã mới có được một chỗ trong tổ đội này. Gã vẫn luôn cho là như vậy.
Nhưng mà, trong phó bản , đến cuối cùng Hòa Ngọc vẫn đứng chắn trước mặt gã, muốn cứu gã, muốn mang gã cùng nhau rời đi. Trong hoàn cảnh như vậy, gã còn có thể sống sót được hoàn toàn là nhờ vào Hòa Ngọc.
Sau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-tuyet-doi-la-bug-vo-han-luu/5219519/chuong-1423.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.