Vạn Nhân Trảm lại bắt đầu ghen tị, đãi ngộ của đôi mắt xanh cũng quá tốt rồi!
Gã liếc nhìn đôi mắt xanh một cái, tầm mắt nhìn về phía Hòa Ngọc, rầm rì: "Mày lại còn chế tạo riêng cho anh ta một cái chậu hoa, cuối phó bản cũng bị g**t ch*t, sao phải lãng phí thời gian? Sao mày không chế tạo vũ khí cho tao?"
Nghe thấy giọng nói không thân thiện như thế, Đường Kha: "..."
Đây chính là đôi mắt xanh, là Ly Trạm đấy!
Hòa Ngọc ngẩng đầu, một đôi mắt hạnh xinh đẹp dưới ánh trăng nhìn vô cùng sâu xa, ánh trăng lạnh lẽo chiếu lên trên mặt của cậu, khiến cậu càng giống như mỹ nhân. Gọng kính không viền tùy ý chống ở trên mũi, càng tạo thêm cảm giác lười biếng cho khuôn mặt tinh tế ấy.
Cậu đặt chậu hoa ở trên tảng đá, hoạt động cổ tay, giọng nói trong trẻo lạnh lùng lại hờ hững như không: "Đúng là nên chế tạo lại trang bị cho mọi người một lần, vũ khí của mọi người đều cần nâng cấp."
Vạn Nhân Trảm sững sờ, đôi mắt ngay lập tức sáng lên.
Hòa Ngọc nâng cấp vũ khí cho gã?
Trời ạ, quả nhiên cậu cũng rất để ý gã!
Trong lúc Vạn Nhân Trảm đang vui vẻ nghĩ như vậy, tầm mắt của Hòa Ngọc và Trấn Tinh gặp nhau, rất ăn ý, cậu vươn tay về phía Trấn Tinh: "Nào, đưa khối rubik với vật tư anh chuẩn bị ra đây."
Vạn Nhân Trảm: "?"
Gã trừng to mắt: "Mày không chế tạo cho tao trước!"
Hòa Ngọc liếc gã một cái, thu tầm mắt lại: "Trấn Tinh nhờ trước anh."
Trên thực
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-tuyet-doi-la-bug-vo-han-luu/5193511/chuong-1190.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.