Hòa Ngọc bắt đầu xử lý trang bị của Trấn Tinh.
Lần thứ hai chế tạo không giống với lần chế tạo đầu tiên.
Lần đầu chế tạo tương đối tùy ý, lần thứ hai chế tạo thì phải làm rất nhiều thứ, không thể phá hủy trang bị gốc mà phải thay đổi nó.
Đám người Trấn Tinh ở bên cạnh nhìn chăm chú, nhất là Trấn Tinh, ánh mắt sáng quắc. Đoàn Vu Thần điên cuồng nhóm lửa, điều khiển lửa đến lớn nhất, giống như hổ đói nhìn mỗi một động tác của Hòa Ngọc.
Khối rubik của Trấn Tinh đã cực kỳ lợi hại, nhất là đã trải qua rất nhiều lần nâng cấp. Gã lấy trang bị lợi hại tương tự, trong đó vật tư chế tạo chiếm phân nửa, gã cũng không cầm từng món từng món ra, mà là trực tiếp đổ ra, xếp thành núi nhỏ.
Mọi người: "..."
Nguyên Trạch hâm mộ muốn khóc: "Sao anh có nhiều trang bị như vậy?"
Eugene đang bị Quỳnh sử dụng, đầu treo ở bên cạnh, lúc này cũng mở to mắt, cất cao giọng: "Ông đã tích nhiều trang bị như thế rồi á? Trời ạ, vận may này đỉnh thật!"
Quỳnh: "... Tôi cứ cho là tôi đã tích lũy rất nhiều, bây giờ so với anh, đúng là gặp phải dân chơi thứ thiệt rồi."
Trảm Đặc: "Thật hâm mộ..."
Vẻ mặt Trấn Tinh bình tĩnh, không hề để trong lòng, để Hòa Ngọc tùy ý chọn.
Hòa Ngọc nhặt nhặt một ít trong đống vật tư chế tạo, còn lại để ở bên cạnh, bắt đầu dung hợp từng loại vào trong khối rubik, một bước quan trọng nhất ở giữa là chính là dùng năng lượng rửa sạch.
Không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-tuyet-doi-la-bug-vo-han-luu/5193512/chuong-1191.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.