Hòa Ngọc suy nghĩ một chút, đề nghị: "Chia làm hai nhóm? Một nhóm làm nhiệm vụ lấy điểm, nếu gặp người khác thì giết, nhóm còn lại chủ động đi giết người."
Cách Đới nhíu mày: "Nhỡ đâu điểm tích lũy chênh lệch giữa hai phe lớn thì sao?"
Phải biết rằng, lúc bọn họ thảo luận cũng đã có nói, phải bảo đảm điểm tích lũy của tất cả mọi người đều rất cao, chứ không chênh lệch quá xa, hợp tác với nhau, tự nhiên không thể phân chia cấp bậc.
Hòa Ngọc: "Bất cứ lúc nào cũng có thể điều chỉnh vị trí cho phù hợp được."
Cậu suy nghĩ một chút, nêu ví dụ: "Ví dụ như chúng ta phát hiện một điểm nhiệm vụ, có thể để người khác đi hoàn thành."
Trảm Đặc nghi ngờ: "Trí não có thể liên lạc trong phó bản này không?"
Anh ta quơ quơ trí não trên tay mình.
Trí não ở thế giới này hình như không thể liên lạc được với những người khác, nếu như phát hiện điểm nhiệm vụ, thì phân công kiểu gì? Thế giới lớn như vậy, cũng không thể mỗi lần đều tập hợp lại với nhau? Hơn nữa thời gian lúc di chuyển cũng rất đáng sợ.
Hòa Ngọc nhìn về phía Quỳnh, ánh mắt chăm chú: "Cô có thể kết nối với mạng liên hành tinh ở hành tinh này không? Đương nhiên, nếu như không được, cô có thể tự thiết lập một cái không?"
Quỳnh gãi gãi đầu: "Vấn đề cũng không lớn, nhưng cần Eugene, Cách Đới phối hợp."
Eugene, Cách Đới: "..." Đúng là công cụ hình người mà.
Hòa Ngọc cũng không hỏi ý kiến của bọn họ, khóe miệng cong lên, đồng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-tuyet-doi-la-bug-vo-han-luu/5193510/chuong-1189.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.