Mọi người: "?"
Hòa Ngọc: "..."
Thế nhưng, đôi mắt xanh giả bộ đáng thương là vì điều kiện bên ngoài cũng đủ tỏ vẻ đáng yêu và đáng thương, có thể làm vẻ tội nghiệp nằm ở trong bàn tay Hòa Ngọc, sao vậy có thể không khiến người ta quan tâm được?
Nhưng Vạn Nhân Trảm thì sao?
Một người đàn ông khỏe mạnh hơn hai mét, trên mặt còn có sẹo, nhưng lại giả vờ đáng thương...
Quả thực... cay mắt!
Mọi người yên lặng dời tầm mắt.
Hòa Ngọc khẽ cười: "Vạn Nhân Trảm, xin hãy nói chuyện bình thường."
Vạn Nhân Trảm tỏ vẻ tội nghiệp: "Tao vẫn bình thường vẫn như vậy mà ~"
Trấn Tinh cắn răng: "Nếu mày không muốn làm người, cứ việc nói thẳng."
Ngón tay của Lăng Bất Thần đặt ở trên dây đàn, khẽ cười: "Lưỡi là đồ tốt, nhưng nếu cậu không cần."
Đoàn Vu Thần vung cây búa lên.
Quỳnh kéo kéo sợi tơ trước người.
Vẻ mặt Cách Đới buồn nôn không nhịn nổi, Bạc Kinh Sơn nhìn với ánh mắt chết chóc, Đường Kha vẻ mặt suy sụp.
Seattle xoa xoa cánh tay: "Vạn Nhân Trảm, mày nói thật dễ nghe."
Eugene và Nguyên Trạch trực tiếp một trái một phải chuẩn bị kéo Vạn Nhân Trảm đi...
Vạn Nhân Trảm thoát khỏi hai người bọn họ, tránh ra, không nhịn được: "Được rồi được rồi, đừng lôi kéo tao."
Gã khôi phục biểu cảm, hung dữ nhìn chòng chọc đôi mắt xanh, giống như có thể cắn chết anh.
Quả nhiên, đây mới là Vạn Nhân Trảm!
Đương nhiên, đôi mắt xanh nhìn cũng không nhìn gã, an tĩnh nằm ở trong lòng bàn tay của Hòa Ngọc. Với tư cách "người đàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-tuyet-doi-la-bug-vo-han-luu/5193509/chuong-1188.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.