Hòa Ngọc nói rất hời hợt, cũng rất bình tĩnh, lại làm cho người ta sởn tóc gáy trong cơn giận dữ.
Cách Đới: "Rơi vào miệng quái vật?"
Trảm Đặc: "Đùa gì thế, từ trước tới nay mở đầu phó bản của đều tuyệt đối an toàn! Thiết kế để cậu rơi vào miệng quái vật trực tiếp mất mạng, cái đó khác gì lừa dối khán giả chứ?"
Nguyên Trạch hít một hơi khí lạnh: "Đệch, vậy cũng quá tàn ác rồi."
Đoàn Vu Thần: "Cái này là thứ đồ chơi gì vậy? Quy tắc dằn vặt người ta cũng thôi đi, lại còn làm ra loại chuyện này?"
Eugene nghiến răng nghiến lợi: "Tôi đã nói bảo sao lại đột nhiên đổi phó bản, tôi chỉ cho là bọn họ sẽ có vấn đề ở phần quy tắc, chỉ cho là bọn họ sẽ đổi cho chúng ta một phó bản khó một chút, không nghĩ tới lại làm ra hành vi ghê tởm này!"
Tay Trấn Tinh nắm chặt thành quyền, vừa buông ra, lại nắm chặt, lặp lại động tác này mấy lần, điều chỉnh trạng thái của mình. Đôi mắt gã cong cong nhìn chằm chằm Hòa Ngọc, có đau buồn, cũng có thương xót.
Từ nhỏ đến lớn, gã vẫn cảm thấy bản thân rất mạnh mẽ, chưa bao giờ gặp phải vấp ngã. Hào quang thiên tài vẫn treo ở trên đầu của gã, hơn nữa gia tộc của gã cũng rất mạnh. Gã luôn luôn cao cao tại thượng, một lòng một dạ chỉ có chiến đấu, khiêu chiến cao thủ.
Vạn Nhân Trảm từ đi ra, gã lập tức đi khiêu chiến gã ta, đồng thời chiến thắng gã ta. Bởi vì không còn thử thách bên ngoài, gã lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-tuyet-doi-la-bug-vo-han-luu/5193506/chuong-1185.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.