Anh vẫn dùng phiến lá che mặt như trước, giọng nói ồm ồm: “Miễn cưỡng thôi, di chứng sau đó có chút lớn, nên ”tôi" chết rồi."
Nếu không nhờ phản ứng nhanh, lập tức chuyển ý thức của mình vào gốc cây nhân sâm nhỏ này, sợ rằng đến Hòa Ngọc anh cũng không gặp được nữa, phó bản này cũng không có anh.
Giọng nói non nớt, giọng điệu rất trầm ổn, còn rất là dễ nghe.
Ánh mắt của đám người Trấn Tinh, Lăng Bất Thần, thậm chí là Vạn Nhân Trảm nhìn đôi mắt xanh cũng không nhịn được mà dịu đi một chút.
Là anh ta cứu Hòa Ngọc.
Nếu như không phải anh, bây giờ Hòa Ngọc còn không biết đang thế nào, thật là làm cho người khác ngẫm lại thì sau lưng ớn lạnh, cũng là bởi vì anh cứu Hòa Ngọc, liền khiến cho bọn họ vô cùng cảm kích.
Vạn Nhân Trảm nhìn gốc cây "cỏ mập" này cũng thấy thuận mắt hơn chút.
Mà giờ phút này, khán giả đã sớm bùng nổ:
[Bình luận: "Đùa gì thế? Chuyện đổi phó bản vốn là đôi mắt xanh làm, tổ tiết mục cái gì cũng không làm hả?"]
[Bình luận: "Không phải tổ tiết mục đổi phó bản sao? Thiếu chút nữa thì tôi tin tưởng bọn họ rồi!"]
[Bình luận: "Bọn họ có thể làm cái rắm gì, tin tưởng cái gì chứ? Chân trước hứa hẹn sẽ không làm gì với người tham gia thi đấu, chân sau đã gài trong vòng đấu thứ ba của Hòa Ngọc, con mẹ nó chứ vừa nhìn biết là đám người kia không thể tin được!"]
[Bình luận: "Ha ha, còn không thấy ngại còn dát vàng lên mặt cơ? Bây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-tuyet-doi-la-bug-vo-han-luu/5193507/chuong-1186.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.