Tôi về phòng, khóa trái cửa, lấy cuốn nhật ký trong ngăn kéo, lật đến trang giấy mới. Khi đặt bút, lòng tôi bỗng trĩu nặng. Mọi thứ trong tâm trí lại một lần nữa hỗn loạn, như mớ bòng bong không tài nào gỡ nổi. Bụng, đầu và cả trái tim như bị ai đó dùng dao rạch nát.
Tôi chợt thấy lạnh, cái lạnh thấm sâu vào tận xương tủy. Bàn tay cầm bút run lên, nhưng tôi vẫn viết từng nét một.
Ngày 25 tháng 8 năm XX22
Hôm nay là kỷ niệm ngày cưới của chúng tôi.
Tống Tùy xuống bếp nấu ăn cho tôi, trang hoàng lại nhà cửa.
Anh còn định đưa tôi ra đảo chơi.
Nhưng chưa kịp bắt đầu thì Tô Đường đã gọi cho anh.
Tống Tùy đi tìm chị ta.
Anh bỏ tôi lại.
Tôi vĩnh viễn không thể đến được hòn đảo đó nữa rồi.
Tạm biệt Tống Tùy.
Một giọt nước mắt rơi xuống, làm nhòe mực trên trang giấy. Thế nhưng lòng tôi không hề gợn lên chút bi thương nào, nước mắt rơi vì nỗi đau thể xác mà thôi.
Tôi sống nhờ vào tình yêu, của người khác hoặc của chính mình. Vì chẳng ai yêu tôi, nên tôi chỉ có thể tồn tại dựa vào tình yêu dành cho Tống Tùy.
Tôi từng yêu Tống Tùy rất rất nhiều. Nhưng sự chân thành đong đầy ấy, sau khi bị bào mòn đến cạn kiệt, chỉ còn lại cái xác không hồn trong tôi. Tựa như ngọn nến đã cháy đến tận cùng, chẳng thể nào cháy tiếp được nữa. Tình yêu thương cuối cùng tôi dành cho Tống Tùy đã tan biến hết vào hôm nay.
Viết xong từng chữ cuối cùng, tôi ngồi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-gui-bien-xanh/5030477/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.