Ngay đêm đó, tôi đi đến một hòn đảo, ở trong viện điều dưỡng. Cuộc sống trên đảo yên bình đúng như những gì tôi hằng mong đợi.
Ban ngày tôi nô đùa cùng Niên Niên trên bãi cát, trò chuyện với người dân trong thị trấn nhỏ, đêm về thì dạo bước men theo bờ biển. Tôi yêu biển vô cùng, yêu những con sóng triền miên bất tận và ngọn gió mặn. Chỉ cần ngắm nhìn biển cả, lòng tôi lại bình yên một cách lạ lùng.
Tôi thuê một hộ lý nữ trẻ trung xinh xắn. Sau vài ngày chăm sóc, tôi báo trước rằng sắp tới có lẽ sẽ vất vả hơn.
Thấy tôi ho ra máu, em ấy hỏi tôi mắc bệnh gì.
“Ung thư tuyến tụy.” Tôi thản nhiên đáp, tiện tay vứt tờ giấy thấm máu đi.
Đôi mắt Triệu Miên đỏ hoe ngay tức thì. Tôi hơi bối rối, không biết nên an ủi em ấy thế nào. Em ấy nhìn tôi mà bật khóc: “Chị Niệm Niệm mới ngoài hai mươi tuổi thôi mà.”
Giọt lệ nóng hổi rơi xuống mu bàn tay tôi, bỏng rát.
“Tại sao… lại mắc phải căn bệnh này?”
Phụ nữ vốn dễ đồng cảm với nhau. Dù chúng tôi mới quen biết chẳng lâu, dù em ấy chưa tường tận cuộc đời tôi, nhưng nỗi buồn và sự xót xa em ấy dành cho tôi lại chân thành đến thế.
Thực ra tôi không cảm thấy đau lòng, vì đã quen rồi. Nhưng khi em ấy cẩn trọng nắm lấy tay tôi, giọng nghẹn lại: “Đau lắm phải không chị?”, tôi vẫn không kìm được nước mắt.
Lâu nay bệnh tật đã giày vò tôi đến không ra hình người. Sáng nào thức dậy tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-gui-bien-xanh/5030478/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.