Hương trà hoa quả tan đi, chỉ còn lại vị đắng chát trong miệng. Ly Americano đá vẫn chưa được mang lên, Tô Đường thì cứ nhìn chằm chằm vào tôi.
Thấy tôi ngước lên, chị ta cười tươi hơn: “Nói mới nhớ, phải cảm ơn tổng giám…”
“Chát!”
Tiếng động giòn giã đột ngột vang vọng. Vài khách trong quán tò mò ngoảnh sang nhìn chúng tôi.
Mặt Tô Đường lệch sang một bên, gò má trắng ngần in một vệt đỏ rực. Có vẻ chị ta bị choáng váng vì cái tát bất ngờ của tôi. Chị ta ôm mặt, quay sang nhìn tôi: “Niệm…”
Tôi không muốn nghe chị ta gọi tên mình, một cái tát vẫn chưa đủ hả giận.
Tôi cầm ly trà hoa quả trên bàn dốc ngược xuống đầu chị ta, nước trà đổ ào từ đỉnh đầu xuống. Thứ nước sẫm màu chảy dọc theo mái tóc, rơi tí tách xuống mặt bàn, một phần làm ướt cái áo sơ mi trắng. Những lát chanh, miếng đào, hạt quả dưới đáy ly dính cả vào tóc, quần áo và túi xách của chị ta. Có vẻ lớp trang điểm của chị ta không chống nước tốt, phấn mắt đã nhòe đi, trông vừa buồn cười vừa lố bịch.
Chị ta sững người trong giây lát.
Vô số ánh mắt trong quán cà phê đổ dồn về phía chúng tôi, dõi theo từng động thái.
Đôi mắt chị ta bỗng đỏ hoe, ngấn lệ, vẻ mặt trông vô cùng đáng thương: “Niệm Niệm, em làm vậy là có ý gì…”
“Tô Đường.” Tôi lạnh lùng cắt ngang màn kịch: “Chị biết rõ mà, đừng đóng vai trà xanh trước mặt tôi.”
Chị ta rơm rớm nước mắt.
“Chị về là vì Tống Tùy.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-gui-bien-xanh/5030476/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.