Khi Tống Tùy về, tôi đã dọn dẹp căn phòng sạch sẽ.
Anh muốn nói chuyện với tôi. Tôi ngồi trên sofa, cười nhìn anh. Tôi biết anh muốn giải thích, nhưng lại chẳng biết phải bắt đầu từ đâu.
Tôi ở bên anh bốn năm, cùng anh xoay xở trong giới thượng lưu. Tống Tùy vốn không giỏi xã giao, tư duy tuy mạch lạc nhưng luôn lạnh lùng. Tôi đã từ từ chỉ cho anh cách ứng xử, giao thiệp với những kẻ lão làng kia. Giờ đây anh đã có thể dễ dàng ứng phó, nhưng khi rời khỏi những nơi xã giao ấy, anh vẫn kiệm lời như cũ.
Trước đây tôi từng nghĩ dù anh thế nào tôi cũng yêu. Giờ ngẫm lại, có lẽ đơn giản là anh không có gì để nói với tôi mà thôi.
Tôi mỉm cười lên tiếng, chặn đứng tất cả những lời anh định nói: “Không sao đâu, em biết Tô Đường mới về nước, chưa có mạng lưới quan hệ, nên anh đưa chị ta đến bữa tiệc để giúp đỡ.”
Sắc mặt Tống Tùy hơi biến đổi: “Tại…”
“Thực sự không sao.” Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, nhẹ nhàng nói: “Em không để bụng đâu.”
Tống Tùy lặng lẽ nhìn tôi. Chúng tôi nhìn nhau, và tôi vẫn đáp lại anh bằng ánh mắt dịu dàng.
Hồi lâu sau, anh dời mắt đi trước. Thế nhưng anh bất chợt kéo tôi vào lòng, ôm chặt như muốn khảm tôi vào cơ thể anh, khiến tôi hơi ngạt thở.
Hơi thở nóng ấm của anh phả nhẹ bên tai tôi.
“Niệm Niệm.”
Chúng tôi thân mật không một khoảng cách.
“Em gầy đi rồi.”
Tôi cười mà không đáp. Mùi đàn hương hòa quyện cùng hương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-gui-bien-xanh/5030475/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.