"Ngay từ đầu rất bài xích sự xuất hiện của chúng ta, đến khi mở cửa lại chủ động mời ngủ lại."
"Lão già kia nói gì cũng không nghe rõ nhưng những người khác vẫn luôn lễ độ cung kính với lão trước sau như một, thậm chí cô bé kia còn sợ lão, anh trai cô bé thay đổi vị trí mấy lần nhưng cô bé vẫn luôn đứng ở nơi cách xa lão."
"Lúc đầu tôi không muốn dự buổi Hồng Môn Yến này đâu nhưng âm thanh trên tầng đã làm tôi thay đổi chủ ý." Tuân Thiên vừa đi vừa giải thích, "Tôi lo rằng có người bị hại, đang bị họ khống chế."
Trước khi chia tổ đã thống nhất thời gian và địa điểm gặp mặt, lúc này Bạch Nga, Du Mộc, Khỉ Ốm và Tiểu Ngư đứng trong ánh đèn pin leo lét, nhìn thấy người đến lập tức cảnh giác đứng thẳng người.
"Thế nào?" Tuân Thiên đi ở phía trước dùng chất giọng rất lãnh đạo hỏi, Du Mộc lắc đầu nhìn về phía Bạch Nga đang treo nửa người trên vai mình, "Không tìm thấy pháo hoa có thể sử dụng, hơn nữa cô ấy còn không cẩn thận bị trẹo chân."
"... Bạch Nga, tôi còn vừa khen ngợi cô trước mặt bọn họ xong." Tuân Thiên bất đắc dĩ ngồi xổm xuống kiểm tra mắt cá chân của Bạch Nga, chỗ đó đã sưng tấy, chỉ hơi chạm đất đã đau không chịu được.
"Ai biết mấy chủ của hàng lại biến thái như vậy, nhốt một con zombie trong tủ trưng bày, tôi vừa vào cửa thì đã mặt đối mặt với nó ngay lập tức, sợ đến mức lùi về sau một bước rồi đạp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-dang-vo-so-hai/352802/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.