Trái ngược với ba người kia, tiểu tổ bốn người nam nữ phối hợp bên này làm việc không mệt mỏi, chăm chỉ chịu khó cẩn thận tìm kiếm từng nhà một rồi chuyển sang chỗ khác, thứ duy nhất tìm được là một hộp pháo hoa que.
"Mang về cho Mèo Con chơi à?" Khỉ Ốm núp sau một cửa hàng đốt thử một que, ánh lửa vàng nổ lốp bốp văng khắp nơi, gã còn cố ý đưa đến trước mặt Tiểu Ngư chọc cho cô nàng ngại ngùng tránh né sau đó mới vừa lòng vứt xuống dưới chân rồi mới đạp tắt.
Mặt trời đã ngả về tây, ánh tà dương tụ lại, sau khi lũ chim lặng yên chỉ còn lại tiếng gào mơ hồ của đám zombie vọng lại nhiều lần, chỉ một tiếng rít gào chợt vang lên cũng đủ để dọa cho người ta sợ hết hồn.
"Không biết đội trưởng bên đó như thế nào rồi." Du Mộc xoa mồ hôi lạnh toát ra trên trán vì tinh thần phải tập trung cao độ, con đường bọn họ đi về phía tây có số lượng zombie ít, tiếng kêu gào xé họng xé gan đều truyền đến từ phía đông, bốn người đều rất lo lắng cho tình huống của tổ còn lại.
Lúc này ba người bị bao vây đang đạp lên vô số xác zombie mà thở dốc, Tiêu Tê đơn giản lau khô chất dịch bẩn vừa đục vừa nhầy, đạp nát một cái chân khô quắt vẫn còn đang giãy dụa dưới đống gạch, "12″
"12" Tây Tư Diên rút ra mũi tên dính đầy óc zombie, chán ghét vung vẩy máu bên trên rồi cầm trong tay, Tuân Thiên dừng một chút chính trực nói: "14"
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-dang-vo-so-hai/352801/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.