"Nếu thật sự đến nhà xưởng thì phiền toái, không thể tránh được một hồi ác chiến."
"Vậy làm sao bây giờ? Nhất định phải hoàn thành nhiệm vụ!" Bạch Nga cười cười với Du Mộc, đút cho Du Mộc một miếng hạt óc chó mình vừa đặt trên đùi để bóc, trong ba lô của cô có một gói giấy nhỏ, bên trong chứa chưa tới năm quả óc chó, lần nào cũng tiếc chỉ dám bóc nửa quả mà thôi.
Khỉ Ốm nhìn bầu không khí giữa hai người, bỗng nhiên tỉnh ngộ nói: "Hai người là vợ chồng à?"
"Đương nhiên rồi." Bạch Nga được cách gọi này lấy lòng, vui vẻ đưa nửa quả óc chó còn lại cho Khỉ Ốm, Du Mộc ngượng ngùng cười cười, "Đây là vợ tôi, hai tuần trước trình giấy đăng ký kết hôn lên, bây giờ đang chờ ý kiến phúc đáp."
"Ôi, chuyện này bây giờ còn quan tâm Chính Phủ có đồng ý hay không làm gì nữa, tự mình vẽ một tấm giấy đăng ký kết hôn rồi ấn ngón tay lên là được rồi." Khỉ Ốm đương nhiên sẽ không nhận lấy quả óc chó quý giá như vậy, "Hai người là ai theo đuổi trước thế, tôi cũng đang thích một cô gái mà không biết ra tay thế nào đây..."
Mắt Bạch Nga cười lên thành một đường cong, thoải mái nói: "Là tôi theo đuổi cái đồ ngốc này đó, chờ anh ấy ngộ ra còn chẳng biết đến ngày tháng năm nào nữa." "Có phúc đấy." Khỉ Ốm sấn tới vỗ lên bả vai Du Mộc, "Ông anh, dạy tôi một tay với?"
Tiêu Tê và Tuân Thiên ngồi sau cùng nhau nhớ lại những năm tháng chênh vênh xưa cũ,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-dang-vo-so-hai/352800/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.