"Chúng ta nên lên rồi." Tuân Thiên rút khẩu súng lục giấu trong áo sơ mi ra thuần thục mở chốt an toàn và nạp đạn, người phụ nữ thốt lên ngạc nhiên, khi thấy hai trong ba người đều có súng thì hết sức kinh ngạc: "Các anh đều có súng?"
"Lạ lắm à?" Tiêu Tê cười cười, bọn họ hiểu ngầm mà không giao tiếp, cũng không có người nào hấp tấp đi ra ngoài, kiên nhẫn đứng ở trong nhà chờ động tĩnh trên lầu.
Nhưng tiếng tranh chấp và tiếng súng lại chậm chạp không truyền đến, ba người đàn ông điềm tĩnh nhưng người phụ nữ lại luống cuống trước, hình như cô ta nghĩ đến cái gì đó, gấp gáp hỏi: "Các anh có ăn đồ họ cho không, họ có thuốc mê trong tay!"
"Không có việc gì." Tây Tư Diên tin tưởng chuyện đã dặn dò qua nhiều lần sẽ không xảy ra vấn đề, nhưng qua khoảng mười phút trên lầu vẫn không có động tĩnh gì tựa như đêm nay thực sự chỉ là một đêm yên tĩnh bình thường, tất cả mọi người đều an tâm ngủ say, tiếng bước chân rất nhỏ khi nãy cùng với lão già chờ đợi dưới ánh trăng đều là ảo giác.
Tiêu Tê lần nữa tựa vào vách tường nhìn tình huống dưới lầu, lão già đứng trước lối vào không biết đã biến mất từ lúc nào, đồng thời ba con zombie bị buộc vào tay nắm cửa cũng biến mất, "Đi!" Hắn mở chốt cài cửa sổ, một tay chống đỡ thân thể rồi nghiêng người trực tiếp nhảy xuống từ tầng hai, Tây Tư Diên cũng theo hắn nhảy ra từ cửa sổ, anh quay người đạp tường lộn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-dang-vo-so-hai/352803/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.