Từ 10 giờ đến 11 giờ trời đột nhiên đổ mưa, sau khi mưa tạnh họ dừng lại bên một dòng suối, Khỉ Ốm nhìn suối nước trong thấy đáy không nhịn được vốc một ngụm nước lên uống, sau đó gã nhìn thấy một thi thể tang thi chỉ còn lại nửa người đang chảy xuống từ thượng du.
"..." Gã phụt một tiếng, toàn bộ nước trong miệng phun ra ồng ộc về phía trước.
Sau mấy ngày cố gắng cuối cùng toàn bộ miệng vết thương trên người Tiêu Tê đã kết vảy, hắn cố nhịn kích động không gãi lên chỗ ngứa rồi lấy khăn mặt thấm chút nước suối lau chùi thân thể, không lâu sau Tây Tư Diên âm thầm đi tới sau lưng hắn, thiếu chút nữa dọa Tiêu Tê giật mình ngã xuống nước.
"Cậu là mèo đấy hả?! Bước đi không có tiếng như vậy?" Ngoại trừ một cái quần lót thì trên người Tiêu Tê không mảnh vải che thân, hắn nhớ lại động tác mất mặt khi nãy của mình thì lại nghiến răng nghiến lợi. Tây Tư Diên nhún vai không tỏ vẻ gì, anh nhìn hắn một chân đứng thẳng một chân đang xỏ vào quần dài, lúc này mới ung dung thong thả nói: "Sao anh không nói với chúng tôi?"
"Hả?" Tiêu Tê cúi đầu nhúng tóc vào trong làn nước đến ướt nhẹp, trong tay hắn chỉ có một cục xà phòng thơm nhưng lúc này có còn hơn không.
"Hứa Uy Nguy đẩy anh vào trong đàn zombie."
"Cậu nhìn thấy được?" Tiêu Tê quay người nhìn Tây Tư Diên, mái tóc đen ướt nhẹp bết lên trên mặt, dòng nước trắng trợn không kiêng dè chảy qua mỗi một tấc da thịt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-dang-vo-so-hai/277791/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.