"Mọi người không ai để ý hả?!" Khỉ Ốm giật mình la toáng lên, "Lúc cô chị thu dọn chén bát, ba gã khốn nạn kia lần lượt nhéo mông cô nàng, chính xác trăm phần trăm luôn, tôi tận mắt nhìn thấy."
"Cộng thê? Quá kích thích..." Hứa Uy Nhuy ngồi ở trên giường của mình nhìn hai tay Tây Tư Diên đang linh hoạt xáo bài nhẹ nhàng như cánh bướm. Suốt dọc đường đi Lưu Huy đã đánh mất một bộ tú lơ khơ và một bộ mạt chược thó từ khu bảo tồn Bắc An, hắn tiếc đến xanh ruột, bây giờ vất vả lắm mới tìm thấy hai bộ trong ngăn kéo, lại thấy Tây Tư Diên ngồi đó thành thục xáo bài, "Đừng khoe khoang kỹ xảo nữa! Mau chia bài đi!!"
"Ha ha." Trước trận chiến Tiêu Tê đã chủ động nói rõ mình đánh bài kém xin lui trước, lúc này hắn thản nhiên ngồi trên ghế sa lông uống trà bích loa xuân cũ vừa tìm được trong bếp, nghe vậy cười nói: "Anh Huy, cậu không động lòng chút nào sao?"
"Động lòng cái gì?" Lưu Huy toàn tâm toàn ý nhìn chằm chằm lá bài, không còn đầu óc đâu trả lời chuyện khác, Tiêu Tê đến gần chút, dùng cái giọng trầm khàn dụ người đặc trưng của mình thầm thì: "Cô gái xinh đẹp kia ấy."
"Chao ôi ——" Lưu Huy liều mạng nhún vai phất tay, thoát khỏi Tiêu Tê – kẻ đang khiến mình nổi da gà, "Cách xa tôi ra, đàn bà với không đàn bà gì, đừng chê cười, anh đây vừa bị phụ nữ tổn thương không muốn yêu đương gì nữa."
Khỉ Ốm ném ra một bộ 456, khinh thường giơ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-dang-vo-so-hai/277792/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.