Hứa Uy Nhuy rít gào á á, cậu ta bị một gã đàn ông cuốn lấy cắn chặt cánh tay không chịu nhả, gã kia hung ác tựa như muốn cắc rớt một miếng thịt, trong nháy mắt máu chảy ra từ trong những kẽ răng.
"Tang thi sắp tới rồi!!" Khỉ Ốm rống to với kẻ tay không chặn trước xe đang cướp đoạt dao của mình, cho dù không muốn cho họ đi nhưng ngay cả mạng của mình lũ này cũng không cần nữa sao? Gã kia mắt điếc tai ngơ cũng không quan tâm lưỡi dao cắt lên cơ thể mình, không hề sợ hãi nằm vật ra giữa lối, tứ chi giang rộng.
Khỉ Ốm đâm xuyên bụng gã rồi một cước đá tên này ra thật xa.
"Giúp tôi với!" Hứa Uy Nhuy hoảng sợ dùng cùi chỏ đánh mạnh lên đầu gã đàn ông vẫn cắn chặt mình nãy giờ, Khỉ Ốm giết người đến đỏ cả mắt liền bổ ngay một dao về phía cánh tay kẻ này, vết thương sâu tới tận xương, máu tươi tuôn ra như suối không khác gì bị súng bắn vào, gã đàn ông cuối cùng cũng đau đến há miệng, gầm lên một tiếng rồi ngất đi.
Cả dao lẫn toàn bộ cánh tay của Tiêu Tê cứ như vừa được ngân qua máu, hắn quay người rút dao ra khỏi cổ tên đàn ông đứng cuối cùng, thấp giọng mắng: "Chết tiệt! Không còn kịp rồi!" Hắn vừa mắng vừa kéo Tây Tư Diên chạy về lối lên tầng hai, Khỉ Ốm lập tức đuổi theo lên. Hứa Uy Nhuy che cánh tay của mình đau đến mắt nổ đom đóm, cậu ta không hiểu vì sao ba người kia lại không lên xe,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/han-dang-vo-so-hai/277790/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.