Cố Thanh Miên chỉ cảm thấy thân thể mình nhẹ bẫng, sau đó lướt qua một tường khí vô hình, rồi chợt nặng.
Màn trời chợt xa, hương hoa ngào ngạt. Cố Thanh Miên còn chưa kịp phản ứng, thì đã được một người ôm lấy — Tử Hàm.
Ngọc yêu buồn bực nói: “Xảy ra chuyện gì?”
Cố Thanh Miên: “Sao cơ?”
“Mới vừa rồi Hóa Hoa kính chợt phóng ra một dòng khí, trói buộc chúng ta ra ngoài, mà thân thể ngươi thì bị nó hút vào. Tiền bối giữ cũng không được, còn xuýt chút đụng vào gương, cũng may ngươi ra rồi —” Trình Chu xen mồm, tiện đà nói, “Chậc chậc chậc, được ha, Cố Đồ — Cố Thanh Miên, hóa ra chỉ có mình ta không biết gì!”
Mộ Vạn Thủy ỷ mình là quỷ, xuyên thẳng qua Trình Chu, nhào đến trước mặt: “Bệ hạ, sao ngươi lại ở đây, sao ngươi còn thay đổi dáng vẻ? Chuyện này rốt cuộc là sao —”
Hai người họ mỗi người một lời, nói đến mức Cố Thanh Miên tê cả đầu. Y còn chưa kịp mở miệng thì đã bị Tử Hàm ôm eo nâng cao lên. Trước nay ngọc tổ tông nói thì chậm, nhưng quýnh lên thì gì cũng kệ, lập tức nổi đóa: “Tới trước được trước hiểu không — để bản tọa hỏi trước!”
Lời còn chưa dứt, nơi chân trời đã nổ vang một tiếng sét lớn.
Trình Chu: “……”
Ông trời cũng không nhìn nổi sao?
Tử Hàm và Mộ Vạn Thủy đều sững sờ — Hai người họ một yêu một quỷ, sợ nhất là thiên lôi. Mộ Vạn Thủy còn chưa kịp phản ứng, thì được một dải lụa đỏ quấn quanh eo, kéo nàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ham-dan/955710/quyen-3-chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.