“Ngủ đi. Ngủ một giấc tỉnh lại là ổn.”
Đây là câu cuối cùng Tử Hàm nói với y trong huyễn cảnh tâm ma. Nhưng giây phút mở mắt ra, tim Cố Thanh Miên đã ngừng đập chốc lát. Trước mặt là hàn băng muôn ngàn, vạn trượng tuyết trắng. Dõi mắt trông về phương xa, là tầng trời mênh mông, là núi non trải dài.
“Tỉnh rồi?”
Cố Thanh Miên chợt quay đầu lại, thì thấy một người đang chắp tay đứng đó. Người kia mắt phượng phôi mỏng, đáy mắt cong cong, dáng vẻ có đến chín phần giống Tử Hàm. Áo trắng bay bay, như sương như tuyết.
Cố Thanh Miên: “Các hạ là?”
“À.” Đối phương đưa tay, linh lực ào ạt tràn ra. Đó là Thanh Hàn linh lực thuần túy nhất, bản nguyên nhất. Mỗi một đệ tử Thanh Hàn quan đều biết loại linh lực này — bao trùm quanh Thanh Hàn kiếm, linh lực trấn thủ Thanh Hàn quan. Cố Thanh Miên mở to mắt nghe người kia cười: “Bần đạo chẳng qua chỉ là một tàn hồn, nguyên thân họ Giang, tên một chữ “Thanh”.”
Giang Thanh.
Cố Thanh Miên kinh ngạc muốn đứng dậy, lại được người kia đỡ lại, ấn xuống: “Không cần đứng dậy, ngồi nói cho thoải mái — Á? Còn có tiểu bối đã nghe tên này?”
Cố Thanh Miên nói: “Tên của tổ sư, vạn không dám quên.”
Giang Thanh cười to, xua tay: “Nếu quên cũng không sao, chỉ là hai chữ hỏng bét thôi.”
“Cũng may ngươi tới sớm, không thì bần đạo cũng sắp quên — Ngươi thì sao?”
Cố Thanh Miên: “Họ Cố, tên Thanh Miên.”
Giang Thanh gật đầu.
Cố Thanh Miên không kịp hiểu: “Sao tổ sư lại ở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ham-dan/955709/quyen-3-chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.