Khi ra đến xe tôi nhìn thằng Tài rồi hỏi:
– Tài, kể cho mợ nghe hôm Khôi Nguyên mất tích đã có chuyện gì xảy ra?
Thằng Tài vừa lái xe vừa nói:
– Con đang múc nước ngoài giếng thì bị ai đó đánh rồi ngất đi, lúc tỉnh dậy đã thấy nằm trong buồng vú Dần không thấy Nguyên đâu nữa mợ ạ.
– Mày bị đánh lúc nào?
– Cậu mợ đưa ông đi một lúc là con bị đánh
– Mày có nhớ nổi ai đánh mày không?
– Dạ con không mợ ạ.
– Thế mày về mày múc nước làm gì?
– Mợ Giao giục con múc nước để tắm cho Nguyên, sợ Nguyên đi đường xe bẩn mợ ạ.
Tôi nghe xong nhìn thằng Tài hỏi lại:
– Mày có nhớ lúc mới về mợ Giao mặc quần áo màu gì không?
– Để con nghĩ xem nào, lúc về mợ ngồi bên giường ông, mợ ấy mặc đồ màu trắng thì phải mợ ạ. Đúng rồi mợ ấy mặc quần áo màu trắng, lúc giục con đi múc nước con còn nhìn rõ cái áo của mợ ấy thêu con hạc phía cánh tay.
Tôi nuốt nước bọt, khi ấy ông Hạnh hấp hối nên tôi không để ý mọi chuyện. Giờ nhớ lại mới nhớ mang máng lúc cái Giao nằm ngất ở buồng vú Dần nó lại mặc đồ màu vàng. Vậy có nghĩa đã có sự thay đổi quần áo. Cái Giao kể rằng nó bị đánh ngất đi, sau đó thì tỉnh lại muộn nhất, vậy nó thay quần áo lúc nào? Tôi càng nghĩ càng không dám tin, dù cố biện minh nhưng rõ ràng tôi đã nhìn thấy được mọi việc hiện ra mồn một.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hai-dam-cuoi/571218/chuong-27.html