Cậu Hoàng nghe xong vội lên nhà dặn dò cậu Đạt lo chuẩn bị tang lễ cho ông Hạnh rồi cùng tôi đi tìm Khôi Nguyên.
Khi ra đến ngoài đường vẫn không thấy bóng dáng con đâu. Tôi không bình tĩnh nổi vừa khóc vừa hỏi những người đi đường nhưng không ai biết. Suốt đoạn đường đi tìm con tôi vẫn không hiểu nổi tại sao con lại mất tích. Chắc chắn có ai bắt Khôi Nguyên đi, có ai đó đã đánh cả vú Dần, cái Giao và thằng Tài để bắt con tôi. Nhà ông Hạnh giờ người ở không còn, ai lại nhân lúc ông Hạnh bị đưa vào viện mà bắt con tôi đi chứ? Cậu Hoàng vừa nắm tay tôi vừa nói:
– Hiên, em bình tĩnh đã, chắc chắn chúng ta sẽ tìm đươc con thôi
Tôi nhìn cậu Hoàng càng không kìm nổi giọng lạc đi:
– Cậu Hoàng, nhất định phải tìm được Nguyên về.
– Được rồi, em đừng khóc nữa
Tôi lau nước mắt gật gật đầu, rồi cùng cậu Hoàng chia nhau ra tìm. Tôi chạy qua mấy con hẻm, chạy qua mấy đoạn ngóc ngách nhưng rồi vẫn bặt vô âm tín. Cả người tôi mồ hôi túa ra như mưa, trời mỗi lúc một xế chiều, tôi mặc kệ mệt mỏi chạy qua những hàng cây đi tìm Nguyên. Đến khi trời tối sập xuống tôi vẫn không thấy con đâu. Lần này tôi không còn giữ nổi bình tĩnh vừa chạy vừa gào khóc:
– Khôi Nguyên ơi, con ở đâu
Thế nhưng không ai đáp lại tôi, cả đoạn đường vắng tanh chỉ có tiếng ve kêu. Tôi đưa đôi mắt nhoè nhoẹt nhìn sang mấy bên đường rồi ngồi bệt xuống bật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hai-dam-cuoi/571217/chuong-26.html