Sau khi sinh xong Khôi Nguyên tôi và cậu Hoàng lại trở về phòng trọ. Xưởng gỗ tuy bận việc nhưng ngày nào cậu Hoàng cũng về sớm phụ vú Dần chăm sóc cho tôi và con. Nghe thằng Tài kể xưởng gỗ giờ ăn nên làm ra lắm, hằng ngày có đến cả trăm đơn làm không xuể việc.
Tháng mười một Khôi Nguyên hết cữ (tính cữ ba tháng mười ngày),buổi sáng khi tôi đang ngủ cậu Hoàng và vú Dần đã dậy đi chợ, thế nhưng đến tận trưa hai người vẫn chưa về. Tôi cho Khôi Nguyên bú xong cứ ngóng chờ mãi. Hôm nay hết cữ cho con, tuy là trong căn trọ chật chội tôi vẫn muốn làm cho con cái lễ tử tế, dù đơn giản cũng được. Mãi đến tận hai giờ chiều cậu Hoàng mới về, nhìn thấy cậu tôi liền hỏi:
– Cậu đi đâu mà lâu thế? Tôi tưởng chuẩn bị đồ làm lễ đầy tháng cho con?
Cậu Hoàng nhìn tôi, mặt cười gian xảo đáp:
– Đưa con cho tôi bế, em đi theo tôi.
– Đi đâu? Hôm nay hết cữ cho con mà.
– Thì tôi bảo đi cứ đi.
– Nhưng nhị cái gì, đi theo tôi mau lên
Tôi không từ chối được đành đưa Khôi Nguyên cho cậu Hoàng bế. Khi bước xuống dưới nhà bà chủ nhà trọ cười nói:
– Nhất cô đấy nhé
Tôi vẫn chưa hiểu chuyện gì cậu Hoàng đã giục tôi ra xe. Từ đợt xưởng gỗ làm ăn được cậu Hoàng mua một con xe mới. Thằng Tài ngồi trên ghế lái xe vừa cười vừa nói:
– Đi luôn chưa cậu?
– Đi luôn.
Tôi nhìn cậu Hoàng đang trêu đùa Khôi Nguyên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hai-dam-cuoi/571216/chuong-25.html