Không biết tôi đã khóc bao lâu, kí ức nhạt nhoà như những cuốn phim ùa về. Mẹ tôi nằm trên vũng máu vừa khóc vừa đưa cho tôi nửa miếng ngọc mặt Phật thều thào:
– Vy. Nhất định con phải tìm ra kẻ thù gϊếŧ thầy mẹ, hắn ta là chủ nhân của miếng ngọc Phật này. Con phải… trả thù cho thầy mẹ, nhất định… đừng tiết lộ thân phận của mình, nhất định phải giấu thật kĩ để tồn tại… để trả thù cho mẹ.
Tôi nhìn lại miếng ngọc Phật, nước mắt ướt đẫm hai bên thái dương. Tôi chưa từng nghĩ người đầu ấp tay gối với mình lại kẻ sát thủ gϊếŧ chết cha mẹ mình, là kẻ đã lùng sục tìm tôi để tôi phải trốn tránh suốt tuổi thơ cơ cực. Khôi Nguyên đã không còn, thế gian này tôi thực sự đã không còn biết bấu víu vào ai. Cậu Hoàng… Chỉ cần nghĩ đến tên thôi tim tôi đã đau như có ai bóp chặt. Sao không phải ai khác mà lại là cậu? Tại sao lại là cậu? Tôi đưa tay vô thức túm lấy tóc rồi không kìm nổi nữa gào lên đau đớn. Tôi phải làm sao? Tôi phải làm sao đây hả ông trời ơi? Còn gì đớn đau hơn tất thảy những gì tôi trải qua? Con không còn, em gái nuôi lại chính là kẻ gϊếŧ con, chồng lại chính là kẻ gϊếŧ cha mẹ. Còn gì đau đớn hơn nữa không hả ông trời ơi?
Bên ngoài bỗng có tiếng lạch cạch, tôi vội vàng lau nước mắt rồi kéo chăn lên đầu. Tiếng vú Dần cất lên:
– Cô Hiên về rồi đấy à? Mở cửa cho tôi dọn phòng nhé.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hai-dam-cuoi/571219/chuong-28.html