Kinh thành Bích Lạc không thiếu gì kỳ tài, đổi lại vì có quá nhiều thiếu niên kiệt xuất mà khiến nhiều tài năng được mọi người tung hô ở các vùng nay về đến kinh thành lại trở nên có phần bình thường. Được xem là nổi bật nhất giữa biển nhân tài của Bắc Lạc có lẽ phải kể đến trưởng tử của Lâu thừa tướng, Lâu Vũ.
Nếu dùng một câu để miêu tả vị thiếu niên lang này có lẽ là "Quân tử ôn như ngọc, càng mài lại càng sáng". Không chỉ bề ngoài của hắn tựa như minh nguyệt trên cao dù rất đẹp lại chỉ thích hợp ngắm từ xa mà còn bởi vì tính tình của hắn quá ngay thẳng, khiêm tốn nhưng lại sắc sảo. Lâu Vũ bảy tuổi đã bắt đầu làm thơ, chín tuổi đã có thể cưỡi được ngựa thành thạo, mười hai tuổi đã tinh thông bốn loại đàn. Nhớ năm xưa, thiếu niên mới bước sang tuổi mười bốn đã đã dám đứng lên chỉ thẳng mặt bảy tên tham quan ăn hối lộ của dân trước mặt hoàng thượng. Kết quả Lâu Vũ không những không bị trách phạt mà còn được hoàng đế hết sức khen ngợi, Lâu thừa tướng cũng vì thế mà nở mày nở mặt đến bây giờ.
Tại thành Bích Lạc không phải người người đều thích vị thiếu niên này nhưng dù yêu hay ghét bọn họ đều phải thừa nhận rằng hắn có đủ tài và đức để trở thành một vị quan tốt tại triều đình. Chỉ có duy nhất một ngoại lệ...
"Lâu Vũ, chẳng lẽ đi dạo cùng ta chán đến nỗi khiến đệ cứ thở dài thườn thượt vậy sao?"
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ha-ti/2697483/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.