"Phi Dương!"/ "Ngươi dám!"
Hạ Phi Dương vừa rút kiếm Lâu Vũ đã vội vàng vươn tay muốn cản lại. Cùng lúc này gã thị vệ phía sau Thẩm Ngọc Hà cũng tiến lên chắn trước y. Nhóm người An Sách sớm đã bị dọa co rúm người, vội vàng lùi lại, không dám lại gần Thẩm Ngọc Hà quá mười bước.
"Ta có gì không dám." Hạ Phi Dương nhếch môi cười lạnh. Ngay cả hoàng tử hắn cũng từng đánh rồi nói gì đến đám công tử ăn chơi trác táng này. "Nhãi ranh như ngươi không có ai dạy dỗ thì để ta đến dạy."
"Ngươi... ngươi biết cha ta là ai không?"
Vì Thẩm Ngọc Hà được Dạ Hiên che chắn nên Hạ Phi Dương không nhìn rõ biểu cảm của thiếu niên. Nhưng nghe giọng điệu vẫn hống hách như vậy, xem ra là vẫn chưa biết sợ.
Cẩn thận nghĩ lại, họ Thẩm ở kinh thành này mà dám ngang ngược như vậy chắc chắn chỉ có Thẩm vương gia. Nhưng trưởng tử Thẩm Minh Thành nổi tiếng khéo léo biết co biết giãn, hẳn không phải là hắn. Như vậy chỉ còn một người...
"Ha, thì ra là đứa con hoang của Thẩm phủ."
"Hạ Phi Dương, huynh hơi quá rồi."
Lâu Vũ đứng bên cạnh nhíu mày nhắc nhở. Hắn không thích Thẩm Ngọc Hà nhưng không có nghĩa hắn sẽ lấy xuất thân người này ra để xúc phạm. Dù sao y mới mười bảy tuổi, được cả phủ vương gia bảo bọc như vậy làm sao chịu nổi hai tiếng "con hoang". Lâu Vũ đưa mắt nhìn bóng dáng nhỏ bé đứng sau lưng thị vệ nhịn không được mà mủi lòng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ha-ti/2697482/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.