"Ta cảnh cáo ngươi đừng đùa với lửa. Nếu ngươi không muốn cả đời này không thể dung nhập chốn quan trường thì..."
"Lâu Vũ." Thiếu niên thản nhiên mà cắt ngang lời hắn. "Ngươi biết ta là thứ tử. Vì là thứ tử nên dẫu có vào triều cũng không thể tiến xa được. Ta muốn bản thân ở vị trí cao hơn, thậm chí còn cao hơn so với cả ngươi. Ngươi muốn biết vì sao ta sống chết ở cạnh thái tử không? Đáp án chẳng phải quá rõ ràng rồi sao."
"Làm càn!"
Ban đầu Thẩm Ngọc Hà chỉ định nói vài câu nhằm kích thích Lâu Vũ thôi lại không biết hắn hiểu nhầm thứ gì lại tức giận quát to một tiếng, hai mắt cũng đỏ ngầu.
"Các ngươi... hắn là chủ ngươi là tớ... tại sao các ngươi lại dám..."
Thiếu niên cho rằng người này bực mình vì y định thông qua sự hậu thuẫn của thái tử để bò lên muốn cười nhạo hắn vài câu nhưng dần dần y phát hiện ra ánh mắt của Lâu Vũ có gì đó không đúng. Nó giống như ánh mắt hắn nhìn Hồ Yêu, khinh miệt cùng ghê tởm.
"Ánh mắt ngươi... là sao đây?"
"Ngươi là người có tài vậy mà không lựa chọn đi con đường ngay thẳng lại chấp nhận làm nam sủng của thái tử chỉ để trèo cao hơn. Thẩm Ngọc Hà, ngươi không thấy ghê tởm sao?"
Thẩm Ngọc Hà bị câu nói của Lâu Vũ chọc giận liền vung tay tát người thanh niên một cái. Y run rẩy nắm chặt lấy tay mình để tránh bản thân quá xúc động mà giết chết người này. Hắn dám...
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ha-ti/2697463/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.