"Thẩm Ngọc Hà, là do ngươi?"
Thẩm Ngọc Hà biết Lâu Vũ hiểu lầm người trói hắn là bản thân nhưng y cũng lười giải thích, chỉ cười tủm tỉm, nhẹ nhàng bước đến trước mặt người thanh niên sau đó dùng đầu quạt vỗ lên gò má của hắn.
"Nghe danh Lâu công tử tâm tư trong sáng tựa ngọc đã lâu lại không ngờ có ngày bắt gặp ngài vào thanh lâu tìm vui."
"Còn không phải nhờ ơn ngươi." Lâu Vũ tức giận mà gằn từng chữ một. "Trước đây ta còn chút thương cảm với ngươi không ngờ rằng Thẩm Ngọc Hà ngươi lại là người như vậy."
Hình ảnh thiếu niên hồng mắt đứng dưới tán cây. Hình ảnh y xấu hổ vì được thái phó khen ngợi. Tất cả đều hiện ra trước mắt hắn nhưng rồi lại bị xé rách bởi gương mặt đầy ý xấu lúc này. Lâu Vũ chợt cảm thấy chua xót, cũng cảm thấy vô cùng thất vọng.
"Ta là người thế nào cả kinh thành chẳng phải đã nói rõ rồi sao." Nhìn vẻ mặt tức giận mà chẳng thể làm gì của Lâu Vũ, Thẩm Ngọc Hà sung sướng mà cười thành tiếng. "Ngẫm lại đám nữ nhân toàn mùi phấn son dưới kia làm sao xứng hầu hạ nhi tử của Lâu thừa tướng. Vậy nên đích thân ta đã chọn lựa cho ngài một ôn hương nhuyễn ngọc."
Dứt lời, y liền vươn tay đẩy thiếu nữ bên cạnh mình vào lòng của Lâu Vũ. Nàng bị xô ngã bất ngờ cũng không tỏ ra sợ hãi, ngược lại còn vòng tay ôm lấy cổ của người thanh niên bị trói trên giường.
"Thẩm Ngọc Hà!"
"Hồ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ha-ti/2697465/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.