Khách Thu a, tuổi ngươi cũng không còn nhỏ, nên thành thân đi. Lời đó cư nhiên lại từ trong miệng của Từ gia phu nhân trước nay chẳng thèm để ý đến mình mà ra, Từ Khách Thu bản thân cũng có chút kinh ngạc.
“Là cháu gái của Hoàng các lão.” Nếu sự tình đã nói được đến đây, sau này cũng dễ dàng hơn rất nhiều. Từ Khách Thu nhìn Ninh Hoài Cảnh trợn tròn hai mắt, rồi lại tiếp tục dọn dẹp sách vở trên bàn.
“Tước vị nhà ta cũng chỉ có được ba đời, đến đời cha ta chỉ còn là cái chức hữu danh vô thực. Hiện tại hắn lại bệnh thành như vậy, trong cung cũng không nói tới, xem ra chẳng còn trông mong được gì. Hàn Thu với Vấn Thu thì ngươi cũng biết, có thể ở trong triều làm được cái gì chứ. Hai năm nay trong nhà đã suy tính rất nhiều, chỉ có đám cưới này là biện pháp duy nhất. Hơn nữa tước vị của nhà ta cũng chẳng phải to tát gì, nói đi nói lại, chính xác là nhà ta trèo cao đến cháu gái người ta.”
Mấy vị tiên đế trước kia cũng không phải minh quân gì, phụ thân của Đức Đế là Khánh Đế bị gọi là “Ngoan chúa” (ngoan: ngoan độc, ngu ngốc, bướng bỉnh),chỉ biết ăn chơi bỏ bê triều cương. Lúc đó triều đình hỗn loạn, gia thần hoành hành. Người có đức không được trọng dụng, mà kẻ tinh thông du ngoạn hưởng lạc bày trò lại liên tục thăng quan tiến chức. Tổ tiên Từ gia là dựa vào khả năng chơi đá dế mà làm giàu, về sau đưa nhi nữ tiến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ha-tan-lang/3177080/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.