Đêm hôm đó Ninh Hoài Cảnh thức trắng, ngồi yên trong phòng không động đậy, không ai biết hắn đang nghĩ cái gì. Bình minh, đại thiếu phu nhân Sở Tĩnh Dung gõ cửa, Ninh Hoài Cảnh thần thanh khí sảng đứng ở cạnh cửa, trừ bỏ nét mặt có chút nhợt nhạt, hốc mắt có chút hồng hồng, còn lại đều tốt đến quỷ dị.
“Ta nghĩ muốn nhờ cha đi hỏi thăm, trong triều có còn trống chức quan nào không.”
Nữ nhân đã sắp đạt đến trình độ phật bà quan âm đối với mọi sự đều bất động như sơn, nghe hắn nói cũng phải ngẩn ngơ một hồi rồi mới yên lặng gật đầu.
Sự việc truyền ra, cả nhà kinh ngạc, cả thành xôn xao.
Ninh Hoài Cảnh mặc một thân y phục màu lam, đầu đội mão, thắt lưng nạm ngọc, mắt nhìn thẳng, dáng đi đường hoàng, thong dong tiêu sái.
Lão Vương phi nhìn tiểu nhi tử trước nay ngạo nghễ không coi ai ra gì giờ lại hiện ra mấy phần phong thái, tươi cười cũng kính cẩn đường hoàng, không khỏi hoảng hồn một trận.
“Không phải là bị cái gì nhập vào đó chứ?”
Sở Tĩnh Dung hai tay dâng trà nhân sâm, ôn nhu trấn an.
“Tiểu thúc hiểu được phải nỗ lực, đây là chuyện tốt.”
Lão Vương phi nghe được thực vui vẻ, không hề phát hiện con dâu đã lặng lẽ rũ mi mắt.
Theo như thường lệ, con cháu quý tộc nếu không có tài an bang định quốc gì sẽ có thể xin một chức quan nhàn tản, coi như có được cái danh, mọi việc đều có người dưới làm, không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ha-tan-lang/3177079/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.