Tôi giật bắn người, hôm nay không có thuốc, tôi cảm nhận được rõ sự kinh tởm ấy, bụng tôi cồn cào có cảm giác muốn nôn.
Hình ảnh trong quá khứ không ngừng ùa về trong đầu tôi, tôi bắt đầu run rẩy, rồi kêu khóc một cách tuyệt vọng.
"Phong! Làm ơn, buông em ra, làm ơn!"
Tôi nghẹn ngào cầu xin anh, nước mắt chảy xuống miệng tôi, mặn đắng! Hơi thở bị ép nghẹn lại khiến tim tôi đau nhói.
Thế mà anh dửng dưng lắm, anh cấu véo rồi chơi đùa thân thể tôi một cách thô bạo.
Anh rõ ràng biết tôi sợ điều này thế nào mà. Trước đây anh đâu có như vậy!
Đêm tân hôn của hai người, tôi cũng sợ như thế.
Tôi đã khóc, khóc vì sợ và vì thương anh, tôi đã không làm tròn trách nhiệm của một người vợ.
Nhưng anh dỗ tôi, ôm tôi vào lòng, thủ thỉ bên tai tôi những lời an ủi. Cũng vì lẽ đó tôi đã yêu anh, yêu anh rất nhiều. Yêu cái cách dịu dàng của anh.
Còn bây giờ anh không như thế, anh giận dữ và cưỡng ép tôi.
"Câm miệng đi!" - anh lại quát tôi.
Rồi tôi im lặng thật. Không phải vì nghe lời anh, chỉ là tôi muốn nhìn thật rõ người chồng mà tôi luôn yêu tàn nhẫn với tôi như thế nào.
Lúc thứ kia tiến vào người tôi đã đau đớn như muốn ngất lịm đi, thân thể đau mà lòng tôi cũng đau.
Tôi bị chính chồng mình cư.ỡng h.iếp.
Mỗi cái thúc của anh đều mạnh bạo như muốn xuyên nát
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/guong-vo-kho-lanh-2/2797572/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.