Câu nói của tôi khiến cho chân anh dừng bước, anh nhắm mắt rồi cắn nhẹ môi hít lấy một hơi, quay sang hỏi tôi với ánh mắt hững hờ.
"Cô nói cái gì?"
Tôi cũng chẳng sợ gì nữa, dõng dạc nói lớn.
"Chúng ta ly hôn đi"
Phong lúc này lại cười nhẹ nhàng rồi lắc đầu, biểu cảm của anh chậm rãi nhưng chỉ sau một cái chớp mắt khuôn mặt anh đã trở nên nhăn nhó giận dữ.
Anh bước nhanh đến chỗ tôi lần nữa bóp chặt lấy hai má tôi.
"Ai cho cô cái gan đòi ly hôn? Ly hôn để cho cô cặp kè với thằng Tuấn kia hả?"
Anh quát vào mặt tôi, tôi nhìn thấy anh nổi cả gân cổ vì tức giận.
"Không! Em không vì Tuấn, mà em vì em, ở bên anh em không cảm nhận được vui vẻ nữa, chỉ là đau đớn thôi."
Giọng tôi nhẹ bẫng, tôi không quát nạt hay lớn tiếng với anh, ngay cả khi đau lòng nhất tôi vẫn muốn dành cho anh sự tử tế cuối cùng. Như lời cảm ơn anh đã dìu dắt tôi qua một khoảng thời gian tươi đẹp.
Phong như chột dạ mà nhíu này nhưng anh vẫn mạnh miệng.
"Cô đừng có mơ! Tôi không cho phép cô rời xa tôi."
Tôi cảm thấy mù mịt và có chút nực cười.
"Vì sao chứ? Anh cũng đâu hạnh phúc khi bên em."
Phong như đuối lý, anh chỉ nhìn chăm chăm vào mắt tôi. Sau chừng một phút anh mới buông ra rồi xoay người bỏ đi, lúc đóng cửa phòng lại anh mới nói.
"Dù cho không hạnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/guong-vo-kho-lanh-2/2797569/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.