Tôi lắc đầu, nhìn thẳng vào mắt anh, tôi tin chắc anh thấy được sự thẳng thắn và trung thực của tôi.
Thế nhưng tôi lầm rồi, sự giận dữ đã và đang che mờ mắt anh.
Anh lấy điện thoại của mình ra dí thẳng vào mắt tôi.
"Thế cái này là cái gì?"
Hình ảnh trước mắt khiến tôi ngơ người.
Tôi ôm Tuấn, Tuấn ôm tôi, có vẻ thắm thiết lắm. Rồi có cả ảnh Tuấn đưa tôi vào xe.
Tôi như chết lặng, đây có lẽ do lúc say mà tôi làm nên, thế nhưng sao anh có được mấy bức ảnh này?
Anh cho người theo dõi tôi sao?
"Hôm nay trường mở tiệc, em có uống, lúc đó say quá không biết gì xảy ra, còn Tuấn chỉ là đồng nghiệp giúp đưa em về"
Phong nhếch miệng cười khinh.
"Cô nghĩ tôi tin sao? Cả hai chắc hẳn đã rất nồng cháy trên chiếc xe đó"
Tôi không biết có phải anh suy bụng ta ra bụng người không, mà tôi nói mãi anh không tin tôi. Tôi bất lực! Có lẽ từ trước đến nay anh không có lấy một chút niềm tin với tôi.
Nực cười làm sao? Người ngoại tình lại đi bắt gian người luôn thủy chung.
Rồi tôi cười. Cười một cách mỉa mai và khinh bỉ.
"Nếu em ra ngoài tìm người khác thì sao? Chẳng phải cũng giống như anh sao?"
"Phong à! Một năm rồi, em phải chịu đựng cảnh anh và người phụ nữ khác mặn nồng một năm rồi. Đau lắm đấy, anh biết không? Thế nhưng em vẫn làm tròn bổn phận của một người vợ vẫn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/guong-vo-kho-lanh-2/2797573/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.