🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau

Phong như bất lực ngồi xuống ghế, anh ôm lấy đầu mình và kêu ai từng tiếng đau khổ.



"Chỉ là nhất thời thôi!"



Nụ cười trên môi tôi càng đậm, từ cười mỉm rồi tôi cười ra tiếng, cười chảy cả nước mắt.



"Haha, Phong! Nhất thời của anh là một năm sao? Một cái nhất thời của anh đã đem lại cho tôi biết bao nhiêu đau khổ?"



Phong nhìn tôi, hai mắt anh đỏ ửng.



"Đàn ông cũng có nhu cầu mà, mỗi lần muốn em, em lại như đau đớn lắm, làm sao tôi dám, chẳng lẽ cứ bắt em uống thuốc mãi? Người ta đến với tôi, trong phút yếu lòng nên tôi mới như thế"



Tôi cũng có chút buồn, anh nói cũng đúng, nhưng anh quên cách anh làm với tôi là như thế nào, anh mạnh bạo không chút dịu dàng.



"Ừ! Thế tôi hỏi anh, anh một phút yếu lòng lại đem hết tình cảm của mình dành cho cô ta, mua quà cho cô ta, cùng cô ta đi ăn. Còn tôi ở nhà thì sao? Nấu cơm đợi anh, anh thì lạnh nhạt, bạo hành, mắng chửi, thậm chí nhiều đêm cưỡng ép tôi?"



"Thế sao không buông tha nhau đi? Anh đừng vô lý như thế!"



Tôi một hơi nói hết cho Phong nghe, chắc anh còn mù quáng, còn nghĩ tất cả lỗi lầm là do tôi! Anh không đẩy thì sao người ta dám đưa?



Tôi hít sâu một hơi, rồi quay phắc mặt đi bỏ lên phòng, không quan tâm đến Phong nữa.



"Rầm, xoảng" tôi đi đến cửa phòng thì nghe được dưới lầu có âm thanh to lắm.



Phong đập đồ,

Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/guong-vo-kho-lanh-2/2797561/chuong-12.html

Chương trước
Chương sau
Nghe truyện Gương Vỡ Khó Lành 2
Chương 12: Chỉ là nhất thời?
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.