Phong ngồi trên ghế, chân anh gác lên bàn, tay thì cầm điện thoại lướt web.
Thấy tôi anh liền bỏ điện thoại xuống dồn sự chú ý về tôi.
"Đi đâu giờ này mới về, biết mấy giờ chưa mà không có cơm nước" - anh lớn tiếng hỏi tôi, chắc anh giận lắm.
Mà tôi thì quen rồi, anh hay giận vô cớ, hay kiếm chuyện thế đấy.
"Anh gọi thức ăn bên ngoài đi, em ăn rồi"
Tôi hờ hững đáp anh một câu rồi toan bỏ lên phòng.
Phong thì không hài lòng với câu trả lời của tôi, anh đến chỗ tôi giữ tay tôi lại.
"Cô làm vợ kiểu đấy đấy à?"
Phong hậm hực hỏi, mỗi từ anh nói nghe thật nặng nề và khó chịu.
Tôi cười, rồi cố gạt tay anh ra.
"Ừ! Thế anh muốn thế nào nữa, anh một tháng về nhà ăn cơm được một lần, toàn đi ăn 'phở' bên ngoài, lúc trước ngày nào tôi cũng nấu đợi anh, có khi đợi đến khuya tôi ngủ gục nhịn đói ngày hôm đó"
"Anh xem lại anh đi, đã làm đúng như một người chồng chưa mà muốn tôi luôn như một người vợ dù cho bị anh làm cho đau lòng đến thế nào"
Tôi vẫn là giọng điệu nhẹ nhàng ấy, cách nói chuyện này dường như đã trở thành thói quen của tôi.
Vì khi lớn tiếng chỉ làm cho tôi ngày càng mất khống chế thôi.
Phong im lặng không nói được gì nữa. Anh không nói thì tôi nói.
"Con giun xéo lắm cũng quằn, hết lần này đến lần khác anh làm tổn thương tôi mà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/guong-vo-kho-lanh-2/2797565/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.