Tôi ngủ đến khuya mới tỉnh. Đầu tôi có chút choáng, cảm giác giống như uống rượu hôm bữa nhưng hôm nay thì đỡ hơn chút, bụng không thấy khó chịu.
Tôi cố ngồi dậy lại cảm thấy có bàn tay vắt ngang eo mình.
Quay đầu tôi thấy ngay Tuấn đang ngủ say.
Tôi cũng không biết chuyện gì đang xảy ra.
Chỉ biết bị Ly chuốc thuốc muốn làm nhục tôi rồi Tuấn đến cứu.
Còn sau đó…
Tôi rơi vào trầm tư.
Hình như tôi quyến rũ Tuấn, Tuấn còn thấy hết của tôi. Chỉ nhớ được ý chính, chứ mọi chuyện ra sao, tôi lẳ.ng l.ơ thế nào tôi cũng chẳng nhớ.
Tôi lại thấy ngại, trong lúc mê mang không biết tôi có làm gì quá đáng với anh không nữa.
Rồi chúng tôi có làm gì với nhau không?
Tôi lạnh người. Tôi với Tuấn cũng chưa là gì của nhau, nếu tiến đến bước đó thì chẳng hay chút nào đâu.
Thở dài một hơi, tôi cầm lấy tay Tuấn đặt xuống cố nhích ra.
Mà có hay không cũng tại tôi thôi, tôi quyến rũ Tuấn mà.
Tôi nhớ Phong có nói.
"Đàn ông có nhu cầu mà. Ai cũng như ai thôi."
Đặt được tay Tuấn xuống tôi muốn xuống lầu trở về nhà.
Còn muốn cảm ơn anh vì đã cứu tôi khỏi tay của bọn ác. Nhưng anh ngủ say quá, tôi không nỡ đánh thức.
Mà sau bao nhiêu chuyện tôi càng muốn ly hôn. Ly hôn để thành toàn cho Phong và Ly. Cả hai cố mà giữ chặt nhau, để xổng ra ngoài ai vớ vào lại khổ.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/guong-vo-kho-lanh-2/2797545/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.