"Tôi thấy hết của em rồi, sau này ai dám cưới tôi"
Càng nghe tôi lại càng thấy sai sai. Sao tôi bị nhìn mà tôi cũng phải là người chịu trách nhiệm.
"Sau này chẳng may tôi có vợ không phải là em, một ngày đẹp trời cô ta biết, tôi từng thấy qua của em thì tôi tính làm sao?"
Tôi nghe anh nói cũng có lý, nhưng mà tôi biết làm sao đây.
Tôi cứ ngơ ra rồi nhìn anh.
Tuấn đột nhiên cười, anh đứng lên rồi búng trán tôi.
"Ngố ạ, sau này tính sau, giờ chắc em đói rồi, xuống lầu tôi nấu em ăn"
"Tôi không đói" - tôi từ chối anh, anh chăm tôi cả đêm, tôi ở nhà anh còn bắt anh nấu thì không được.
"Ọt~" đột nhiên bụng tôi kêu lên. Tôi đỏ mặt ngại ngùng, từ sáng đến giờ không ăn gì đói là phải rồi.
Tuấn nhìn tôi, tôi càng ngại, má cùng hai tai đỏ ửng.
Tuấn hình như cũng nhìn ra điểm này.
"Em không đói, nhưng tôi đói, em có nghe bụng tôi kêu không?"
Anh chỉ chỉ vào bụng mình, giả vờ y như thật. Tôi có chút bất lực, lại có chút ấm lòng.
"Theo tôi nhanh"
Anh nắm tay tôi kéo đi, mà tôi cũng vô thức đi theo anh.
Thôi kệ! Tôi thấy như vậy cũng tốt lắm.
Tuấn nấu ăn, mà tôi thì bất ngờ với tài năng của anh lắm.
Anh nấu rất chuyên nghiệp, xèo xèo một lúc đã xong. Tôi cạnh anh phụ giúp việc vặt, chốc chốc anh lại chọc ghẹo làm tôi vui vẻ.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/guong-vo-kho-lanh-2/2797543/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.