Phong gầm lên, hỏi lại tôi.
"Thì anh xem đi, hỏi lắm!"
Tôi lạnh nhạt có chút mệt mỏi sau đó ngắt máy anh, sẵn tiện bật chế độ máy bay lên, để anh không gọi được tôi nữa.
Tuấn đến khoác vai tôi, ôm tôi vào.
"Sao thế? Em còn muốn về không?"
Tuấn hỏi tôi, anh biết câu trả lời rồi mà anh vẫn hỏi.
"Không!" - Tôi dứt khoát lắc đầu.
"Vậy theo tôi, tôi đưa em đi hóng gió"
Tôi nhìn anh khó hiểu. Giờ này cũng mười một giờ rồi.
Ai lại đi hóng gió giờ này?
Ừ thì, có tôi và Tuấn.
Tuấn trở tôi trên chiếc xe mui trần, chạy phang phang trên đường. Gió thổi vào mặt khiến tôi thấy mát mẻ lắm. Tâm trạng cũng vui hơn nhiều.
Anh đưa tôi đến khu chợ đêm. Ở đây giờ này vẫn náo nhiệt lắm, tôi như mở mang tầm mắt.
Đèn vẫn sáng lung linh khách nơi. Khách ra vào tấp nập.
Hàng quán thì nhiều không đếm xuể còn cả mấy trò chơi, ném banh, ném bóng, bắn súng có cả kêu lô tô.
Trông vui lắm, vậy mà trước giờ tôi chưa được đi.
Tuấn nắm tay tôi cũng nhau đi qua mấy dãy hàng trò chơi. Anh chơi tôi cũng chơi, bỏ ra cả triệu trúng được hai con gấu bông nhỏ xíu thế mà vui.
Chơi chán rồi Tuấn dẫn tôi mua nhiều đồ ăn, chất đầy cả hai tay anh, có thêm nước và bốn lon bia.
Cả hai lại lên xe, Tuấn chạy một mạch đến biển.
Đêm xuống nhưng trăng sáng, không tối một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/guong-vo-kho-lanh-2/2797541/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.