"Tìm…tìm được rồi em!"
Tuấn lắp bắp nói.
Tôi cũng không hiểu anh nói gì bèn hỏi lại.
"Hả?"
"Tìm được giác mạc cho em rồi"
Lời anh nói làm tôi ngơ ra, cảm xúc như vỡ oà trong tôi. Thế là tôi sắp có thể thấy được ánh sáng rồi sao.
Tuấn ôm tôi càng chặt, anh hôn khắp mặt tôi, hôn trán, hôn mũi, hôn má, hôn cả môi tôi.
Tôi chợt phì cười.
Là tôi sắp thấy được ánh sáng hay là anh đây? Anh còn mừng hơn cả tôi.
Ngập ngừng một lúc tôi cũng ôm lại anh tựa đầu vào vai anh nghe từng nhịp tim đập thình thịch của anh.
Cứ yên bình thế này mãi thì tốt quá nhỉ? Sóng gió nhiều rồi, giờ đây tôi chỉ muốn bình yên.
Mười ngày sau cuối cùng tôi cũng được làm phẩu thuật ghép giác mạc.
Nằm trên giường phẫu thuật tôi có chợt run sợ. Tuấn cạnh bên vẫn nắm tay tôi trấn an.
"Không sao đâu em, sẽ ổn thôi, không sao đâu"
Tôi cũng có sợ lắm đâu, nhưng anh thì làm như tôi sợ lắm. Anh lại như muốn khóc rồi.
Lần mò trong không khí, tôi búng trán anh.
"Em biết mà, em không sao đâu"
Anh nắm lấy tay tôi, hôn lấy hôn để.
"Cố lên em nhé"
Bác sĩ phẫu thuật cho tôi hình như cũng nhìn không nổi bộ dạng của Tuấn. Bác liền nói.
"Tay nghề chúng tôi cao lắm, vợ anh nhất định không sao, đừng có khóc nữa"
Ồ, hoá ra Tuấn khóc nữa rồi. Từ lúc anh ở cạnh tôi anh khóc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/guong-vo-kho-lanh-2/2797531/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.