Tôi đưa tay ra trước anh. Anh vui lắm, nâng lấy tay tôi và đeo nhẫn vào.
Nhìn chiếc nhẫn trong tay tôi chợt cười, mà Tuấn cũng cười.
Anh đứng lên, ôm lấy tôi vào lòng, hôn lên trán tôi.
"Trinh! Anh cảm ơn em"
"Anh yêu em"
Tôi nhìn anh, nhìn thẳng vào đôi mắt đen lấy và đầy thâm tình của anh.
"Em cũng yêu anh"
Ôm lấy anh tôi tựa đầu vào ngực anh. Đúng! Tôi tin Tuấn. Tôi tin anh sẽ mang lại hạnh phúc cho tôi.
Dù qua bao nhiêu đổ vỡ suy cho cùng chẳng ai chống lại được sự khao khát hạnh phúc của con tim.
Sau đó hai tháng, tôi và Tuấn kết hôn. Tuấn đem chuyện này như nói cho cả thế giới biết.
Truyền thông đưa tin rầm rộ, cho người người biết tôi là vợ của chủ tịch công ty AS lừng danh.
Dù đã cố ngăn nhưng Tuấn vẫn làm. Anh nói anh đã ấp ủ điều này rất lâu rồi. Trằn trọc bảy năm anh yêu tôi chỉ một mình anh biết. Còn bấy giờ anh muốn cả thế giới biết.
Lễ cưới của chúng tôi, đẹp như trong cổ tích. Chín ngàn chín trăm chín mươi chín bông hoa kết lại thành cổng cưới.
Lễ cưới ngoài trời với màn pháo hoa xinh đẹp. Cha xứ tuyên thời thiêng liêng. Chiếc nhẫn kim cương được đeo lên tay, tôi chính thức trở thành vợ anh.
Bắt đầu một cuộc hành trình mới đầy hy vọng và mơ mộng. Bỏ lại quá khứ tối tăm.
Thế mà trong lễ cưới ngày hôm ấy tôi thấy một người khá giống Phong.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/guong-vo-kho-lanh-2/2797530/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.