Kỳ Dương đang bận rộn giải quyết giấy tờ trong căn phòng làm việc của mình, dạo gần đây không hiểu sao anh rất hay cảm thấy khó chịu bức bối trong người.
Có cảm giác, dường như anh đã bỏ lỡ điều gì đó rất là đặc biệt mà chính bản thân anh cũng không đoán ra nổi.
Giông bão đã qua, mọi thứ đều dần ổn định, trả lại sự yên bình của nó. Giờ đây anh đã có tất cả, anh có sự nghiệp đồ sộ, có nhà có xe. Gia đình êm ấm, vợ đẹp con ngoan nhưng sao anh lại chẳng thấy hạnh phúc.
Tay bất giác theo thói quen mở ngăn bàn lấy một bao thuốc lá, rồi huơ huơ mãi chẳng thấy bao thuốc đâu. Mới dần nhớ ra, từ khi Bảo Nhi mang thai anh đã cai thuốc rồi.
Trống rỗng!!
Dạo này tâm trí anh luôn để tâm đến một cô gái, một cô gái mà trước đây anh đã buông tay.
Anh luôn nhớ đến đôi mắt phượng thanh tú, nhớ đến đôi môi đỏ nhỏ nhắn, nhớ đến nhìn ảnh cô lạnh lùng hững hờ, nhớ đến cảnh cô đau đớn gào khét chĩa súng trước mặt anh.
Rồi lại nhớ đến ký ức vườn trường, nơi cô và anh chớm nở mối tình.
"Kỳ Dương...."
" Đừng đối xử với em như vậy, đừng đối xử với em như vậy,...."
" Xin anh hãy trở lại bên em, em sẽ bỏ qua cho ả ta, chúng ta bắt đầu lại, được không?"
" Em chẳng cần gì hết, chỉ cần mỗi anh thôi, xin anh...."
Khung cảnh đột nhiên biến đổi, người con gái tóc tai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/goc-khuat-trong-tim-em/2947044/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.