Bảo Nhi ngồi buồn bã, chốc chốc lại thở dài trong lớp. Dạo này bạn thân của cô - Tuyết Lệ có vẻ như không thân thiết như trước.
Nếu nói Tuyết Lệ bình thường thì vẫn bình thường. Thói quen trốn học cúp tiết vẫn diễn ra như cũ, đàn đúm đua xe vẫn vậy. Thái độ lạnh nhạt, cao ngạo vẫn thế.
Nhưng cũng có những cái khác xưa.
Bình thường Tuyết Lệ ghét ai sẽ biểu lộ rõ lên mặt, thế nhưng giờ đây khi nhìn vào sâu con mắt ấy không có một sóng gợi. Trước đây là học sinh tốp đầu của lớp nhưng đùng cái lại quên sạch kiến thức đi, kiểm tra toàn 2, 3 điểm.
Đặc biệt, mặc dù cô không biết mình đã làm sai điều gì mà Tuyết Lệ lại toàn tránh né cô.
Tuyết Lệ giờ không còn cùng cô ngồi một chỗ nữa. Những lúc muốn nói chuyện thì Tuyết Lệ đáp giăm ba câu cho có lệ rồi mất tăm mất tích, bữa trưa cũng sẽ không ăn cơm của cô nấu mà sẽ tìm một đám học sinh cá biệt mua cơm ở căn tin ăn. Ngay cả điện thoại cũng gần như chẳng còn liên lạc.
Nguyễn Bảo Nhi có cái nhìn xinh xắn, người có chút nhỏ. Nước da trắng như mật, đôi mắt bồ câu to tròn. Cô ta được mệnh danh là hoa khôi của trường. Thực ra nếu so với Tuyết Lệ thì Tuyết Lệ vẫn nhỉnh hơn thế nhưng Tuyết Lệ quá lạnh lùng, lại thêm tiếng xấu đồn xa. Trước đây có những người đến tỏ tình cô đều bị cô từ chối thẳng thắn, thậm chí nếu người đó cứ kì kèo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/goc-khuat-trong-tim-em/2947045/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.