Nhưng sao ba cứ làm cho mẹ buồn vậy?
Ba không cho bé gọi mẹ Lệ là mẹ, mỗi khi bé gọi mẹ, ba sẽ nhanh chóng ôm lấy bé, lực ôm của ba khiến bé thấy đau. Ba sẽ quát bé, bắt bé không được gọi mẹ nữa.
Mẹ Lệ tốt mà, sao ba không thích mẹ chứ?
Tại sao mẹ Nhi cũng không thích mẹ Lệ, ông bà cũng không thích mẹ Lệ.
Mỗi khi An nhắc đến mẹ Lệ, bà nội sẽ không cho An nói nữa, bà bảo không được làm mẹ Nhi buồn.
Ai cũng quan tâm đến mẹ Nhi, chẳng ai quan tâm đến mẹ Lệ. Vì vậy bé sẽ yêu thương mẹ Lệ nhiều thiệt nhiều để mẹ sẽ không phải cô đơn mà khóc nữa.
Bé hiểu mà, trước đây khi mới bắt đầu đi học, bé phải một mình ở lại lớp với bao bạn bè mới lạ, thầy cô mới. Cảm giác sợ hãi, lạc lõng khiến bé muốn khóc. Nhưng sau đó ba nói con trai không được khóc nên bé đã thút thít nén lại.
Nhưng mẹ Lệ là con gái, mẹ Lệ sẽ khóc.
Nhưng rồi bé đã làm quen được với bạn bè, bé không còn sợ hãi nữa, còn mẹ Lệ chỉ luôn tỏ ra kiên cường, mẹ mạnh mẽ đến mức bé luôn coi mẹ là anh hùng trong lòng, mẹ ngoài bé ra cũng chẳng có ai nữa.
"Ba! Ba bảo mẹ về nhà với con đi!"
Thằng bé ngước nhìn anh với ánh mắt ngập nước, ánh mắt kiêm định giống hệt cha nó.
Kỳ Dương níu mày, nhìn sự tội nghiệp của con trai, trong lòng anh cứ như có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/goc-khuat-trong-tim-em/2947043/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.